Ánh mắt trẻ thơ

 

 

Ánh mắt trẻ thơ

 

Mỏi mê thành bại chốn phong trần

Bước lạc chân chồn nẻo phù vân

Náo nức lòng quê hương khấp khởi

Giang hồ gác laị mộng thanh tân

 

Xạc xào sỏi nhỏ quyện chân thương

Hạt nắng xuyên cành xao xuyến buông

Tiếng cười thanh thót bầy em nhỏ

Xanh ngắt mây trời tan biến sương

 

Dĩ vãng muôn trùng sóng buả vây

Sân trường áo trắng noãn nà bay

Vẽ màu mực thắm lồng trang sách

Kỷ niệm trùng trùng lăn bánh quay

 

Hãy vỗ nhịp nhàng theo khúc ca

Đôi bàn tay nhỏ nối nghìn xa

Ngữ ngôn bừng nở từng câu hát

Thắp lại trong hồn muợt thăng hoa

 

Vũ Thị Thiên Thư

 

 

Khi Hoa Đào Nở

Khi hoa Đào nở

 

Long lanh trong giọt nắng mai

Sắc hương e ấp đầu ngày thanh tân

Gọi phong sương sớm vào xuân

Đêm qua dệt lụa ươm xuân cho người

 

Tay ai vẽ nụ hoa tươi

Giấc mơ ai gởi cho người nhớ ai

Mong manh một đóa hoa khai

Van ai chớ để hương phai sắc tàn

 

Lụa mềm hong gió vừa sang

Bên song bóng liễu mơ màng khách yêu

Thả tơ vương vấn muôn chiều

Giữ phong sương giữa yêu kiều bóng hoa

 

Bâng khuâng nét bút mượt mà

Tiên thiên kiều mỵ ngọc ngà song đôi

Cành mơ điểm nụ hoa tươi

Gió yêu thương nở rạng ngời ý xuân

 

Vũ Thị Thiên Thư

Chung Mộng

Chung Mộng

 

Lững lơ một khúc Nghê Thường

Nửa đêm ghẹo nguyệt trêu hương trước mành

Vũ qua cơn mộng mong manh

Nguyện quân ý ấy tâm thành với nhau

Chút duyên bút mực thuở đầu

Tơ vương quấn quít nghìn sau chữ tình

 

Vũ Thị Thiên Thư

 

 

 

Ân Nắng

 

 

Ân Nắng

 

Dịu dàng nắng toả hồng ân

Thanh cao Lan ngọc trắng ngần đài hoa

Tiển Đông quân áo mượt mà

Nụ xuân huyền diệu đêm qua biếc cành

Nở từ tâm khúc an lành

Thả trăm nghìn ánh long lanh xuống trần

 

Vũ Thị Thiên Thư

Tình tự sớm mai

Tình tự sớm mai

Tiếng chim hót đầu ngày
Lòng vui như mở hội
Nhẹ nhàng tia nắng mai
Vuốt bờ vai tóc rối

Như dòng sông nổi nhớ
Tha thiết vỗ đôi bờ
Tờ hoa tiên xếp vội
Thả xuống thành tình thơ

Triều dâng cơn sóng nổi
Dào dạt aí yêu về
Tận cùng hư vô cõi
Dỗ giấc giữa cuồng mê

Hương thời gian thấm đậm
Ngọt ngào trên môi thơm
Ngữ ngôn từ thinh lặng
Soi sáng nẻo linh hồn

Vũ Thị Thiên Thư

 

Hạt mưa mùa Xuân

 

Hạt mưa mùa xuân

 

Mưa về

Ngọn cỏ xôn xao

Đêm trăn trở giấc thì thào gió xuân

Lộc non chồi biếc

Bâng khuâng

Vàng mai e ấp ven đường

Điểm trang

 

Mưa qua

Tóc mượt mà buông

Long lanh mắt ngọc môi hường

Em thơ

Nghe xuân

Gót nhẹ

Mơ hồ

Hương bay phiêu phất

Bến bờ nào đâu

Vũ Thị Thiên Thư

 

Lánh Cuộc Chơi

Lánh cuộc chơi

 

Vuốt lại nếp nhăn vướng cuối mày

Nụ cười hiu hắt ẩn hoang khai

Thả trăm cánh én lên trời rộng

Đánh đổi xuân về trong nắng say

 

Bài hát tương tư nghìn năm trước

Qua Châu cổ độ bóng trăng sầu

Sông Tương tháng bảy chờ Ô thước

Sống lại bao giờ nghiệt ngã nhau

 

Nét bút khung tranh sương nguyệt đọng

Mượt mà vai lụa ngát hương bay

Không gian ngừng thở e kinh động

Tan biến trong trời mộng Liêu Trai

 

Đong đưa chiếc bóng bên song lạnh

Cuối trời sợi nhớ dệt trùng vây

Đắm say có kẻ nghìn năm vẫn

Bất tận phù đồ mải miết xây

 

Hạt móc bâng khuâng lạc xuống đời

Mong manh sương đọng gót mù khơi

Ái yêu ấp ủ đầy tim nhỏ

Rũ áo phong trần lánh cuộc chơi

 

Vũ Thị Thiên Thư